Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

Bởi vì tôi khao khát Tự do


nếu một ngày tôi phải vào tù,
tôi muốn được vào nhà tù Cộng sản,
ở nơi đó tôi gặp những người ngay,
ở nơi đó đồng loại tôi đang sống. 

nếu một ngày tôi phải vào tù,
tôi muốn được vào nhà tù Cộng sản,
ở nơi đó giam giữ Tự do,
giam giữ những trái tim khao khát Sống. 

nếu một ngày tôi phải vào tù,
tôi muốn được vào nhà tù Cộng sản,
ở nơi đó giam giữ những nhà thơ,
giam giữ kẻ ngủ hoang để thức tỉnh muôn đồng bào vô thức. 

bắt nhà thơ giam vào trong ngục tối,
là mở ra ngàn thiên thể Tự do.
bắt Tự do giam vào trong ngục tối,
là mở ra ngàn thơ tứ Con người. 

nếu một ngày tôi phải vào tù,
thì chắc chắn là nhà tù Cộng sản, 

bởi vì tôi khao khát Tự do. 

N.Đ.K, 09/12/12 

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012

Uỷ ban Công lý và Hòa bình chỉ trích tình trạng nhân quyền ở Việt Nam

Thanh Phương (RFI) - Sau bản « Nhận định về một số tình hình Việt Nam hiện nay » công bố tháng 5/2012, Uỷ ban Công lý và Hòa bình, thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam, vào đầu tháng này vừa công bố « Phúc trình về tình hình công lý, hòa bình và nhân quyền trong xã hội Việt Nam ». Phúc trình đề ngày 01/11/2012, gởi Hội đồng Giám mục Việt Nam, đưa ra những chỉ trích nặng nề hơn, đặc biệt là về tình trạng nhân quyền.
Vấn đề đầu tiên mà bản phúc trình nêu lên là những vụ xử án bất công, điển hình mới nhất là vụ xử phúc thẩm ba thanh niên Công Giáo tại Vinh Chu Mạnh Sơn, Trần Hữu Đức và Đậu Văn Dương ngày 29/09/2012 và vụ xử các blogger Điếu Cày, Anhbasaigon và Tạ Phong Tần ngày 24/09, tại Sài Gòn, với các bản án mà Uỷ ban Công lý và Hòa bình xem là « vô lý và đầy bất công ». Bản phúc trình ghi nhận : « Để che đậy nó, người ta đã cho mở phiên tòa xét xử công khai, nhưng lại không cho dân chúng tự do tham dự và ngay cả thân nhân của các bị cáo cũng bị ngăn chặn khi đến tòa án, thậm chí có những người còn bị tạm giữ hay bị khủng bố tinh thần ».

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012

nói về biểu tình đỏ ở Hà Nội



19 th. 6
MXD - Mới đầu tuần mà thời tiết Hà Nội nóng quá.

Ở số 1 Hoàng Hoa Thám dầy đặc nông dân áo đỏ đi biểu tình phản đối kết luận Thanh tra về đất đai.



Tại 46 Tràng Thi cũng dầy đặc nông dân áo đỏ Dương Nội Đông Anh. 


Rực trời cờ đỏ biểu tình và rực đường áo đỏ máu oan. 

Đối lập với màu đỏ là mầu xanh.

Công an, an ninh xanh lè, vàng khé cũng dày đặc như dân. 

Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

Căn bệnh dối trá và hệ lụy của nó

hước rằng ở VN mọi thứ đều giả, chỉ có dối trá là có thật! Tại đây mọi đứa trẻ sinh ra đã bắt đầu phải hứng chịu hậu quả của sự dối trá. Chúng lớn lên, đi học và đi làm đều ngụp lặn trong môi trường dối trá và thiếu minh bạch. Xã hội đầy dẫy những “ma hồn trận” do sự dối trá gây ra. Nó tạo ra môi trường tranh tối tranh sáng rất thuận lợi cho các loại tội phạm, kể cả ma-fia dân sự và ma-fia chính trị. Có thể nói không ngoa rằng căn bênh dối trá đã và đang làm hỏng những thế hệ người Việt...

Đọc Nghị quyết TW 4 khóa XI thấy đồng chí Tổng Bí thư đúng là "danh bất hư truyền" về tài phân tích, tổng kết, báo cáo. Bản Nghị quyết không dài lắm nhưng nêu lên được rất nhiều khuyết điểm cùng những nguyên nhân và biện pháp cùng với lộ trình để khắc phục… Lời văn cũng rất hay! Nhiều người, nhất là cánh hưu trí, đã chăm chú lắng nghe và đọc, có những lúc ngồi thần trước màn hình TV ngắm diễn giả không khác nào giới trẻ ngưỡng mộ các “sao Việt”. Thật đấy! Phải là người vừa có bề dầy kinh nghiệm và thâm niên nghiên cứu lý luận Mác-lê và cũng có cái tâm, cái tầm mới có thể làm được điều đó! Xem toàn văn NQ tại đây:

http://www.xaydungdang.org.vn/Home/vankientulieu/2012/4636/Mot-so-van-de-cap-bach-ve-xay-dung-ang-hien-nay.aspx

Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012

Đảng CS Việt Nam, hãy xuống đi! - Nhưng “xuống bằng cách nào?”

Trần Duy Huỳnh (Danlambao) - Bài viết này với câu hỏi, đảng cộng sản “xuống bằng cách nào?” không dành cho những người đấu tranh dân chủ, mà dành cho lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam hiện nay.

Tuy nhiên, đây cũng là câu hỏi lớn của những người đấu tranh dân chủ cho Việt Nam, những người mong muốn chế độ cộng sản phải chấm dứt để xây dựng một xã hội mới, một Việt Nam mới theo thể chế dân chủ đa nguyên. 

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

Sáng nay, bà con 3 xã ở Văn Giang lại kéo lên huyện.


Sáng nay, bà con 3 xã ở Văn Giang lại kéo lên huyện.


TIN MỚI NHẬN: Vào lúc 14h00 chiều nay, Đại điện chính quyền tỉnh Đắc Nông sẽ có mặt tại trụ sở Thanh tra Chính phủ, tại số 1 Ngô Thì Nhậm, quận Hà Đông để gặp gỡ "ba mặt một lời"(đại diện UBND tỉnh, Thanh tra Chính phủ và Dân Khiếu kiện) với dân khiếu kiện Đắc Nông, với sự hiện diện và chứng kiến của Bà Lê Hiền Đức.

___________________

Trang Anh Ba Sàm cho biết:

Ai là anh em của Cồn Dầu?

Ai là anh em của Cồn Dầu?


 
NVCL - Cồn Dầu “lại nóng” lên thu hút sự quan tâm của dư luận, mọi người chăm chú theo dõi diễn biến các động thái của những người trong cuộc. Nhưng ai là “người trong cuộc” và ai là “người ngoài cuộc”? Ai là những người thật sự có lòng với Cồn Dầu và liên đới, hiệp thông như câu tục ngữ “một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ”?, chứ không phải một cách thô bỉ “một con ngựa đau, cả tàu được thêm cỏ”. Trên một con tàu, dù ở “hạng vip” hoặc “hạng bình dân hầm tầu”, thì một lỗ thủng sẽ đánh chìm cả con tàu, chứ không riêng gì hạng hầm tầu như Cồn Dầu.

Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

Thư gửi bạn mình - là đảng viên

Mẹ Nấm - Thực chất của nnội bộ đảng, thắt chặt việc quản lý tư tưởng và phát ngôn của đảng viên, nhằm kiểm soát những đảng viên muốn góp ý xây dựng đảng thực sự... Mỗi lần chỉnh đốn là thêm một lần lộ rõ những bất nhất, hóa ra, từ bấy lâu nay, các đảng viên vẫn thoải mái làm những điều mà quy định số 47 cấm hay sao?...

Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012

Giáo xứ Yên Đại, gp Vinh thắp nến cầu nguyện cho 17 thanh niên công giáo - tin lành

(TNCG) - Tối thứ 7, ngày 11.2.2011, ngày lễ Đức Mẹ Lộ Đức, tại tượng đài Đức Mẹ Lộ Đức – Giáo xứ Yên Đại – Giáo phận Vinh. Đã diễn ra buổi thắp nến cầu nguyện cho công lý và hòa bình; cầu nguyện cho 17 thanh niên công giáo và tin lành bị chính quyền bắt cóc trong thời gian qua; cầu nguyện cho các bệnh nhân; và cầu nguyện cho quê hương

Được biết, giáo xứ Yên Đại nằm trên địa bàn Tp. Vinh – tỉnh Nghệ An, với hơn 4.000 giáo dân, giáo xứ là điểm tập trung rất nhiều sinh viên Công Giáo đang sinh sống và học tập tại Tp. Vinh và rất nhiều cộng đoàn và hội dòng. 

Dưới sự dẫn dắt của Cha Đa minh Phạm Xuân Kế, nơi đây thường xuyên diễn ra các buổi thắp nến cầu nguyện cho công lý – sự thật. Từ “biến cố Thái Hà”, “Tòa Khâm Sứ” cho đến sự kiện “Tam Tòa”, từ “thánh giá Đồng Chiêm” bị nhà nước phá dỡ cho tới “Cồn Dầu tang thương”. Và gần đây là vụ việc 17 thanh niên công giáo và tin lành bị nhà nước bắt cóc sai quy trình của pháp luật, trong đó giáo phận Vinh có 13 người con, giáo xứ Yên Đại có 2 người con, là anh Phêrô Nguyễn Đình Cương và anh Phê rô Nguyễn Xuân Anh.

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

Vụ Tiên Lãng, Hải Phòng: Thời cơ để lấy lại lòng tin của người dân




Thụy My(RFI) - Dư luận cho rằng người nông dân cần cù Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Hải Phòng đã đi vào lịch sử một cách bất đắc dĩ, khi qua sự kiện này có thể chính phủ Việt Nam sẽ phải cân nhắc lại toàn bộ chính sách đất đai. Theo ông Lê Hiếu Đằng, nếu chính quyền Việt Nam xử lý một cách công minh, thì đây sẽ là thời cơ để lấy lại lòng tin của người dân. Ông cũng cho rằng Đảng sẽ phải chịu trách nhiệm trước lịch sử, trước dân tộc nếu không giải quyết được tình trạng cán bộ thối nát. 

Như RFI đã đưa tin, hôm qua 07/02/2012 Thành ủy Hải Phòng đã họp báo cho biết kết luận bước đầu của vụ cưỡng chế gia đình ông Đoàn Văn Vươn ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, tỉnh Hải Phòng. Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Văn Thành đã thông báo việc kỷ luật hàng loạt lãnh đạo của huyện và xã. Cụ thể là chủ tịch và phó chủ tịch huyện bị đình chỉ công tác, trưởng công an huyện, bí thư đảng ủy và chủ tịch xã bị kiểm điểm. 

Về việc có nên huy động quân đội vào việc cưỡng chế đất đai của người dân hay không, ông Nguyễn Văn Thành cho biết Đoàn thanh tra của chính phủ đang xem xét đúng sai. Còn việc giao đất của huyện Tiên Lãng có đúng theo Luật đất đai hay không, thì Bộ Tài nguyên Môi trường cũng đang kiểm tra. 

Cuộc họp báo có đến 50 báo đài của Việt Nam tham dự, chứng tỏ sự chú ý của công luận về vụ này. Tuy nhiên do cuộc họp báo này chỉ kéo dài một tiếng đồng hồ, nên nhiều câu hỏi của các phóng viên chưa được trả lời thỏa đáng. 

Trên internet hôm nay, khi gõ từ khóa "Tiên Lãng, Hải Phòng" vào Google chúng tôi đã có được ba triệu rưỡi kết quả chỉ trong vòng 0,17 giây. Báo chí trong nước cho biết hôm nay công an thành phố Hải Phòng đã tổ chức khám nghiệm hiện trường nơi ngôi nhà ông Vươn đã bị san bằng, và khởi tố vụ án cố ý hủy hoại tài sản của gia đình ông. Cơ quan công tố cũng đang xem xét lại bản án sơ thẩm đối với quyết định thu hồi đất của Ủy ban Nhân dân huyện Tiên Lãng. 

Dư luận tuy tạm hài lòng nhưng vẫn tiếp tục lên tiếng vì cho rằng vẫn còn nhiều viên chức địa phương có những việc làm hay phát biểu sai trái trong vụ này vẫn chưa bị xử lý. Trả lời phỏng vấn của chúng tôi ở phần trên, ông Nguyễn Đăng Quang, nguyên là đại tá công an cũng cho biết lý do khiến ông đã kiến nghị Bộ Công an trực tiếp điều tra vụ ông Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, vì giám đốc công an Hải Phòng tỏ ra không khách quan và thiếu trách nhiệm nên không thể giao cho địa phương. 

Đối với luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh, thì trước sức ép của dư luận Hải Phòng đã buộc lòng phải xoa dịu, chứ chưa thực sự nghiêm túc trong vấn đề này. 

Tôi nghĩ có lẽ do sức ép của công luận nên Thành ủy Hải Phòng buộc lòng phải họp và ra quyết định để trấn an dư luận vì không thể im lặng được nữa, chứ không phải là một việc làm tự nguyện và có suy nghĩ từ một cơ quan lãnh đạo cao nhất của một thành phố như thành phố Hải Phòng. Hơn nữa là để chuẩn bị cho buổi làm việc với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, thì Thành ủy Hải Phòng buộc phải có một số động thái như vậy để làm êm dịu tình hình. 

Nhưng tôi cho rằng quyết định của Thành ủy Hải Phòng là chưa triệt để. Bởi vì không phải các quan chức của huyện Tiên Lãng dám đơn phương trong việc ông Vươn, mà đây tôi nghĩ là chủ trương đã được thông qua Ủy ban Nhân dân – ít nhất là Ủy ban Nhân dân Ủy ban Nhân dân thành phố Hải Phòng. 

Trách nhiệm của thành phố rất nặng, chứ không phải chỉ ở huyện Tiên Lãng. Lẽ ra Thành ủy và Ủy ban Nhân dân Hải Phòng phải nghiêm khắc nhận lấy trách nhiệm về mình về những việc làm này, thấy được những thiếu sót của mình. Chứ không phải là hy sinh thuộc hạ để rồi mình vô can. Trong đó có những cá nhân rõ ràng là có vấn đề khi phát biểu với báo chí. Ví dụ như ông Đỗ Huy Thoại Phó chủ tịch chẳng hạn đã nói rằng vụ này là đúng pháp luật, rồi việc đập phá nhà ông Vươn là do dân đập phá, đổ thừa cho dân. Rồi ông đại tá Đỗ Hữu Ca, Giám đốc công an Hải Phòng, tôi cho là việc huy động cả trăm công an và quân đội để mà giải tỏa là chưa có tiền lệ ở Việt Nam. Bởi vì cả một lực lượng hùng hậu mà chỉ cưỡng chế vài người dân thì hết sức ác. 

Quân đội không được làm việc đó ! Không thể sử dụng lực lượng quân đội để mà đi giải tỏa được, luật pháp không cho phép. Quân đội là để bảo vệ đất nước, huy động quân đội là một sai lầm. Tôi nghĩ đáng lẽ Bộ Quốc phòng rồi các lãnh đạo của lực lượng quân đội nhân dân Việt Nam phải lên tiếng trong việc này, để không tạo một tiền lệ nguy hiểm, là những chính quyền địa phương dùng quân đội để đi trấn áp người dân trong việc giải tỏa để lấy lại đất đai, làm cho mâu thuẫn giữa người dân và quân đội ngày càng sâu sắc hơn. 

RFI: Như vậy theo ông việc cưỡng chế vừa không đúng luật lại xảy ra trong thời điểm ngay trước Tết, tức là vừa không có tình vừa sai về lý phải không ? 

Lê Hiếu Đằng: Đúng rồi. Tức là một việc làm hết sức bất nhân, hay nói cách khác là vô nhân đạo. Bởi vì đó là một người dân, mà anh hành xử như vậy thì trong tương lai sẽ có những việc khác hành xử như thế nào. Do đó mà trái với cái bản chất mà chúng ta thường hay nói : chính quyền của dân, do dân và vì dân. 

Vì vậy tôi nghĩ rằng sắp tới trong làm việc thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cần phải thấy rõ điều này. Hơn ai hết, chính mấy ông bà ở Hải Phòng, ở Tiên Lãng là người đã phá hoại thanh danh, uy tín của Nhà nước Việt Nam. Và hậu quả vô hình của việc này là làm mất lòng tin của người dân. Thành ra có thể kết tội là thiếu tinh thần trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng. Bởi vì cái hậu quả này còn hơn cả hậu quả về tiền bạc, về vật chất nữa. Hậu quả gây ra là uy tín của Nhà nước, của Đảng mất đi nghiêm trọng, và như vậy sẽ có tác hại về lâu về dài. 

Do đó bây giờ người dân đang chờ thái độ xử lý kiên quyết, nghiêm khắc của Thủ tướng chính phủ, kể cả đối với cấp ủy và Ủy ban Nhân dân thành phố Hải Phòng. Để nêu gương, để làm cho những quan chức sau này có trách nhiệm hơn trước một quyết định hại đến các quyền và lợi ích của người dân như trường hợp của ông Đoàn Văn Vươn. Chứ nếu xử lý cách nào nhẹ tay, thì tạo ra một tiền lệ hết sức nguy hiểm, như tôi đã nói, là còn nhiều vụ như ông Đoàn Văn Vươn sẽ xảy ra. 

RFI: Thưa ông, việc một người dân chống lại đoàn cưỡng chế của nhà nước nhưng lại được đông đảo người dân trong cả nước ủng hộ, kể cả số tiền gởi về giúp gia đình ông Vươn cũng khá lớn, có lẽ chính quyền qua đó cũng thấy rõ dư luận đứng về phía nào… 

Lê Hiếu Đằng: Nói thẳng ra là dân người ta ủng hộ việc làm của ông Vươn mặc dù trái luật pháp. Vì sao người ta ủng hộ ? Vì người ta thấy rằng ông Vươn đã bị hiếp đáp, bị dồn vào chân tường, và phản ứng tự vệ của ông Vươn là như vậy, vì uất ức quá phải làm. Đây là một việc làm mà chính quyền phải suy nghĩ. Đẩy người dân vào cái tình trạng đó chính là trách nhiệm của chính quyền, của những người đã gây nên sai trái đó. 

Tôi nghĩ đối với ông Đoàn Văn Vươn thì phải có những tình tiết giảm nhẹ. Như báo chí có nêu, nếu bây giờ kết luận rằng chính quyền Tiên Lãng, thậm chí thành phố Hải Phòng là sai trái, thì việc làm của ông Vươn là có lý, có cơ sở của nó. Như Ô Khảm ở Quảng Đông, Trung Quốc chẳng hạn, người dân đấu tranh làm chủ đến cả ba tháng trời, và bây giờ buộc lòng chính quyền Trung Quốc phải thừa nhận quyền của người dân, và cho việc làm đó là đúng, kể cả có bạo lực. 

Thế thì ở Việt Nam trường hợp của ông Đoàn Văn Vươn cũng vậy. Chúng ta phải thấy rằng đó là một việc làm tuy trái với luật pháp nhưng phải tính đến trong hoàn cảnh khách quan nào đã đẩy người ta đến hành động như vậy, để mà xem xét giải quyết. Chứ không thể nói truy tố tội giết người – đây hoàn toàn không phải là tội giết người, mà là cách tự vệ của một người dân bị cô thế. 

Mà tôi cho rằng cái tác dụng tích cực của vụ Đoàn Văn Vươn là thức tỉnh cho chính quyền, cho đảng Cộng sản Việt Nam thấy được tất cả sự thối nát, hiếp đáp dân chúng của các cấp chính quyền. Như tôi đã từng nói, nếu mà xử lý nặng tay với ông Vươn và nhẹ tay đối với những người đã gây ra vụ việc này, thì người dân không còn tin tưởng gì về nghị quyết trung ương 4, không tin lời nói và việc làm của các vị lãnh đạo có thể đi đôi với nhau. Và đó là nguy cơ bất ổn định về mặt chính trị. Nếu nói là có tội gây hậu quả nghiêm trọng, thì chính là chính quyền huyện Tiên Lãng và chính quyền thành phố chứ không phải là ông Vươn. 

RFI: Nhưng việc chính quyền cấp trên vào cuộc trễ như vậy có lẽ là do khiếu kiện về đất đai hiện nay quá nhiều, nên sợ phải giải quyết luôn những vụ khác. Và có lẽ chính quyền cũng sợ sẽ có những vụ chống lại người thi hành lệnh cưỡng chế như vậy. 

Lê Hiếu Đằng: Thật ra không phải như vậy bởi vì đây là một vụ việc cụ thể xảy ra lần đầu tiên trong cả nước Việt Nam : chính quyền huy động cả trăm quân. Rồi việc chống trả bằng vũ khí, mặc dầu đó chỉ là đạn hoa cải để tự vệ, không phải là vũ khí hạng nặng – nó khác với những vụ việc khác. 

Nếu nói rằng sợ lây lan sang những vụ việc khác, thì tôi cho rằng sẽ lây lan theo góc độ này. Là nếu xử lý nhẹ tay đối với những người có trách nhiệm gây ra vụ này, tức là chính quyền huyện Tiên Lãng, chính quyền Hải Phòng, thì người dân sẽ phẫn uất, và sẽ có nhiều vụ như ông Đoàn Văn Vươn diễn ra trong cả nước. 

Bởi vì như chúng ta biết, vấn đề giải tỏa đền bù với giá rẻ mạt – mà tôi nhớ trong một buổi làm việc ở quận 9 của anh Hồ Hữu Nhựt, nguyên Thứ trưởng chính phủ cách mạng lâm thời miền nam Việt Nam, anh nói coi như là cướp đất luôn. Thì rõ ràng nó sẽ lây lan ra, và đó là điều nguy hiểm nhất cho sự ổn định. Như tôi đã nói lần trước, là không có kẻ xấu hay diễn biến hòa bình nào hết, mà chính những quan chức chính quyền như ở Tiên Lãng, Hải Phòng là người gây ra hậu quả như vậy. 

RFI: Và cũng như ông có nói lần trước, cái nguồn gốc sâu xa vẫn là chần chừ không muốn giao quyền sở hữu đất đai cho người nông dân, thành ra còn phải nghĩ đến việc sửa đổi lại Hiến pháp ? 

Lê Hiếu Đằng : Nguyên nhân gốc là không thừa nhận quyền sở hữu ruộng đất cho người dân cũng như người nông dân. Thành ra đó là một kẽ hở. Nói ruộng đất là sở hữu toàn dân, sở hữu nhà nước, do đó giao vào tay một số quan chức. Mà đã nói sở hữu toàn dân, sở hữu nhà nước thì có thể lấy lại lúc nào cũng được. 

Vì vậy hiện nay khuynh hướng chung qua các góp ý sửa đổi Hiến pháp mà chúng tôi có tham gia, thì nhiều người đã đề nghị phải công nhận quyền sở hữu ruộng đất cho người dân. Còn nếu trong hoàn cảnh chưa giải quyết được vấn đề này, thì thời hạn cho thuê đất phải là 50 năm, 70 năm thậm chí là 100 năm, để người dân yên tâm đầu tư công sức, trí tuệ, tiền bạc vào đây. Chứ còn nếu 15 năm, 20 năm là quá ngắn, và đây chính là động lực để phát triển sản xuất. Tôi cho rằng lý tưởng nhất, công bằng nhất và cũng rất hợp với xu thế trên thế giới hiện nay, là phải công nhận quyền sở hữu ruộng đất cho người dân. 

RFI: Hình như đây là lần đầu tiên Thủ tướng phải giải quyết một việc cụ thể như thế này phải không thưa ông? 

Lê Hiếu Đằng: Đúng, đây là lần đầu tiên Thủ tướng phải đứng ra chủ trì giải quyết một vụ việc cụ thể, vì mức độ nghiêm trọng của việc này. Nếu không giải quyết hoặc giải quyết không đúng mực, thì sẽ có ảnh hưởng lên toàn xã hội, ảnh hưởng đến lòng tin của người dân. 

Chúng tôi hy vọng với tư cách vừa là Thủ tướng, vừa là Ủy viên Bộ Chính trị đảng Cộng sản Việt Nam, vừa là một đại biểu Quốc hội của thành phố Hải Phòng, thì Thủ tướng sẽ cân nhắc trong việc xử lý những sai phạm của huyện Tiên Lãng, của thành phố Hải Phòng để lấy lại niềm tin. 

Có nhiều người gặp tôi nói như thế này: Đây là cái thời cơ để Đảng và Nhà nước lấy lại niềm tin nơi người dân. Trong một thời gian dài, niềm tin ấy đã bị mất, bị phai nhạt rất nhiều bởi những việc làm sai trái của các cấp chính quyền trong vấn đề ruộng đất, làm cho dân oan nhiều người kéo lên Thành phố Hồ Chí Minh rồi đi thẳng ra Hà Nội một thời gian dài để khiếu kiện. 

Tôi nghĩ đây là một cái thời cơ để khôi phục lại lòng tin. Và tôi cho rằng điều quan trọng là, đây là cơ sở để đảng và chính phủ rà soát lại tất cả những vấn đề mà hiện nay dân khiếu kiện về ruộng đất, để giải quyết một cách đúng đắn, công bằng, hợp lý và đúng pháp luật. Và phải xác định trách nhiệm của địa phương, tức là của cấp ủy và chính quyền tỉnh, thành phố. Như vậy sẽ tạo được niềm tin cho người dân.

RFI: Nhưng không chừng việc này cũng không dễ dàng dù là Thủ tướng vì "trên bảo dưới không nghe"… 

Lê Hiếu Đằng: Về nguyên tắc, tất cả quan chức chính quyền từ cấp cơ sở cho đến quận huyện và thành phố đều là đảng viên cả. Mà như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói về việc thực hiện Nghị quyết Ban chấp hành Trung ương lần thứ 4 về vấn đề xây dựng đảng, nếu thực hiện một cách nghiêm túc vấn đề này, xem xét trách nhiệm của những cá nhân, chế độ trách nhiệm của người đứng đầu các ngành các bộ và địa phương, thì tôi cho rằng sẽ tạo một bước chuyển. 

Mặc dù vấn đề không dễ, nhưng tôi nghĩ nó phụ thuộc vào quyết tâm chính trị của đảng, của chính phủ, nhà nước, và bên cạnh đó là hệ thống chính trị gồm Quốc hội, Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể cũng phải vào cuộc, để bảo vệ những quyền và lợi ích chính đáng của người dân, mà trên thực tế đang bị xâm phạm – có nhiều lúc rất nặng nề. Mà người dân không nói lên được tiếng nói của mình, đành phải có những hành động như ông Đoàn Văn Vươn. Phải làm cho được việc đó. Nếu không thì hệ thống chính trị của chúng ta sẽ chỉ là hình thức – tồn tại nhưng mà người dân không cần tìm đến, người ta không còn tin tưởng nữa. 

Và đây là một thử thách hết sức lớn đối với Đảng và Nhà nước trong tình hình hiện nay. Tôi nói thẳng là, có một câu thường nói : "Đảng là người tổ chức mọi cuộc đấu tranh thắng lợi", thì Đảng Cộng sản Việt Nam cũng phải chịu trách nhiệm trước tình hình một số cán bộ chính quyền, một số đảng viên thối nát, tham nhũng, gây những thiệt hại nghiêm trọng đối với người dân. Và đó là trách nhiệm trước lịch sử, trước dân tộc Việt Nam trong giai đoạn hiện nay. 

Đảng phải gánh vác chứ không thể chối bỏ trách nhiệm của mình được. Không chỉ có thể nói chung chung là phê bình kiểm điểm, rồi kêu gọi đảng viên phải giác ngộ, phải tự phê bình. Mà phải có những biện pháp dựa vào pháp luật, vào phê bình, vào sự đấu tranh của người dân, và kỷ luật những người sai phạm. Tức là sửa "lỗi hệ thống" – cả một hệ thống như vậy phải sửa đổi lại, thì mới mong thoát ra khỏi những sai phạm như ở Tiên Lãng, Hải Phòng. 

Ngày 10/2, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng sẽ họp báo về vụ Tiên Lãng. Hàng triệu người dân cả nước, kể cả dư luận ngoài nước đang nóng lòng chờ đợi cách giải quyết vụ này như thế nào. Trong số vô số các ý kiến của người dân được báo chí trong nước đăng tải, có người đã đặt câu hỏi: "Thành ủy Hải Phòng rút kinh nghiệm, thế thì ông Vươn liệu có được cơ hội "rút kinh nghiệm" một cách đơn giản như thế không?". 

Ông Đoàn Văn Vươn đang phải ngồi tù hơn một tháng nay, không hề được tiếp xúc với bất cứ ai, từ thân nhân cho đến luật sư, cho dù ông bị khởi tố vì tội "giết người", một tội danh có khung hình phạt có thể lên đến tử hình, mà theo luật Tố tụng hình sự cần có luật sư tham gia hỗ trợ. Ông không hề biết được dư luận cả nước đã phản ứng mạnh mẽ như thế nào trước vụ án chưa từng xảy ra tại Việt Nam. 

Người nông dân và là kỹ sư đã đổ bao nhiêu mồ hôi, công sức và tiền bạc để lấn biển, để tạo lập khu đầm thủy sản, đã bị đẩy vào đường cùng, buộc ông phải phản kháng. Hành động dũng cảm của ông có thể sẽ khiến chính phủ Việt Nam cân nhắc lại toàn bộ chính sách đất đai. Cái tên Đoàn Văn Vươn từ nay đã đi vào lịch sử một cách bất đắc dĩ, dù ông không hề muốn, như trong câu đối của Ngô Thời Nhiệm "Gặp thời thế, thế thời phải thế". 


Mỹ: Dự luật 'Nhân Quyền Việt Nam 2012' được thông qua bước đầu


VOA - Chiều thứ Tư, Dân biểu Chris Smith, Chủ tịch Tiểu ban phụ trách các vấn đề nhân quyền và châu Phi, thuộc Ủy ban Đối ngoại Hạ Viện đã triệu tập buổi họp để loan báo tiểu ban ông đã thông qua dự luật về Nhân quyền tại Việt Nam năm 2012, được điều chỉnh từ một dự luật trước đây. 

Trong buổi họp này, Dân biểu Smith cho biết: chính phủ Việt Nam tiếp tục vi phạm nghiêm trọng các quyền con người cơ bản của chính người dân họ, vì thế tiểu ban của ông bắt buộc bảo trợ lại dự luật “Nhân Quyền Việt Nam 2012,” số hiệu là HR 1410.

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2012

Việt Nam "quân cờ trong mùa cách mạng"


Cập nhật: 16:10 GMT - thứ bảy, 21 tháng 1, 2012

Luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân
Luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân tin rằng năm cũ chứa đựng nhiều 'dấu hiệu tốt' cho năm 2012 và 'tương lai' của Việt Nam.
Những ngày cuối cùng của năm Canh Dần, Đảng cộng sản VN kêu gọi chỉnh đảng. Lời kêu gọi này đã vang lên từ rất lâu, được lặp lại với cường độ ngày càng thống thiết tương xứng với mức độ trầm trọng của tình trạng biến chất của các đảng viên.
Nhưng tác động của việc chỉnh đảng chắc chắn là hạn chế vì không có đối lập để thách thức công khai hóa những sai phạm thì đảng viên vẫn tiếp tục cuộn trong tổ kén của mình và tha hóa. Càng giáo huấn thì càng mâu thuẫn vì lý thuyết cộng sản mỹ miều đã hoàn toàn khác xa so với thực tiễn cay nghiệt hằng ngày. Nếu chủ nghĩa Mác là một công trình bỏ trên giá sách hoặc là một tôn giáo hướng đến đời sau thì không đến nỗi tệ. Nhưng khi đưa cả một nửa nhân loại ra làm thí nghiệm, trả giá bằng hàng trăm triệu mạng người, cộng với sự thất bại rõ ràng trên thực tế thì việc tiếp tục ép xác, rao giảng về nó là

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2012

Nhìn Miến Điện, ngó lại Việt Nam



Trong thời gian qua tình hình chính trị Miến Điện thay đổi với tốc độ chóng mặt do chánh phủ Miến Điện của Tổng Thống Thien Sein thực hiện trên con đường dân chủ hóa:

Ngày 30/09/2011 chính thức ngừng xây dựng đập thủy điện khổng lồ Myitsone trên dòng song huyết mạch Irrawaddy do Trung Quốc đứng ra xây dựng, đã từng bị dân Miến Điện phản đối kịch liệt từ những năm qua.

Ngày 12/10/2011, lần đầu tiên thả 120 tù nhân chính trị trong số hơn sáu ngàn tù nhân được thả ngày 12/10/2011. Lãnh đạo đối lập, bà Aung San Sui Kyi, sau hơn 20 năm bị tù đày quản thúc được trả tự do hoàn toàn và sẽ tham gia vào chính sự của Miến Điện.

Ngày 24/11/2011 Quốc Hội Miến Điện thông qua luật biểu tình cho phép người dân biểu tình trong ôn hòa.

Ngày 25/11/2011 đảng đối lập tại Miến Điện, đảng Liên Đoàn Quốc Gia vì Dân Chủ do bà Aung San Sui Kyi lãnh đạo,chính thức được phép hoạt động. Bà Aung San Sui Kyi sẽ ra ứng cử trong kỳ bầu cử Quốc Hội bổ sung.

Ngày 30/11/2011 Ngoại Trưởng Hoa Kỳ, bà Hillary Clinton, thăm Miến Điện nhằm mục đích kích động thêm cho công cuộc cải tổ và dân chủ hóa tại Miện Điện và chuần bị cho việc bình thường bang giao giữa Hoa Kỳ và Miến Điện. Bà Clinton ngoài việc tiếp xúc và bàn thảo với chính quyền Miến Điện cũng thăm viếng một số nhân vật bất đồng chính kiến. đối lập, trong đó có bà Aung San Sui Kyi.

Ngày 03/12/2011 chính quyền Miến Điện chính thức ký lệnh đình chiến với các tổ chức võ trang kháng chiến dân tộc thiểu số, và khởi đầu việc thương thảo hòa giãi.

Ngày 11/12/2011 Miến Điện chính thức bải bỏ kiểm duyệt báo chí. Chế độ kiểm duyệt của Miến Điện vẫn được xem là một trong những chế độ hà khắc nhất thế giới.

Ngày 25/12/2011, Ngoại Trường Nhật, Koichiro Genba, chính thức viếng thăm Miến Điện cũng nhằm khuyến khích tiến trình dân chủ đang xảy ra taị Miến Điện.

Ngày 05/01/2012 Ngoại Trưởng Anh, Willian Hague, chính thức thăm Miến Điện ủng hộ chính phủ Miến Điện đang tiến hành thực hiện dân chủ hóa.

Ngày 09/01/2012, Chính phủ Úc bắt đấu tháo gở các biện pháp trừng phạt đã áp đặt đối với Miến Điện trong nhiều thập niên qua.

Ngày 13/01/2012, chính phủ Miến Điện tiếp tục trả tự do không điều kiện cho 651 nhân vật bất đồng chính kiến, tù nhân chính trị, mà trong số này có những vị lãnh đạo phong trào đối lập như cựu thủ tướng Miến Điện ông Khin Nyunt, Min Ko Naing người sáng lập ra phong trào mang tên “Thế Hệ 88”, 3 nhà bào thuộc nhóm Democratic Voice of Burma…

Ngày 13/01/2012, để đáp ứng hành động tích cực của chính phủ Miến Điện đã trả tự do hầu như toàn bộ những nhân vật lãnh đạo các tổ chức đối lập đã bị cầm tù trong nhiều thập niên qua bỡi các lãnh đạo chế độ độc tài quân phiệt Miến Điện trong nhiều thập niên qua, chính phủ Hoa Kỳ chính thức nối lại bang giao với Miến Điện trên cấp bậc đại sứ. Đây là hành động nối lại bang giao nhanh chóng kỷ lục giữa bất kỳ hai quốc gia nào trên thế giới

Ngày 15/01/21012, Ngoại Trưởng Pháp, Alain Juppé, trong khi đang viếng thăm Miến Điện, tuyên bố Liên Hiệp Âu Châu sẽ nhanh chóng đáp lại tích cực và cụ thể đối với những cải tổ chính trị, phục hồi tự do dân chủ đang xảy ra tại Miến Điện.

Ngày 16/01/2012, Chủ Tịch Hạ Viện Quốc Hội Miến Điện, trong buổi lễ trao thưởng Huân Chương Bắc Đẩu Bội Tinh cho bà Aung San Suu Kyi, đã chính thức tuyên bố: “Dân Chủ hóa là con đường duy nhất” đất nước Miến Điện kiên quyết thực hiện.

Như vậy là tương tự như những gì đã từng xảy ra tại các nước cộng sản tại Âu Châu vào thập niên 1980 mà không ai nghĩ có thể xảy ra và cáo chung chế độ chuyên chính cộng sản tại chính đất nước sản sinh ra nó, việc tương tự lại vừa xảy ra tại Miến Điện. Chỉ trong một thời gian 4 tháng ngắn ngủi (từ tháng 9/2011 đến 01/2012) đất nước này, từng bị cai trị liên tục hơn 50 năm bởi một chế độ độc tài quân phiệt chuyên chế sắt máu và cũng là đồng minh thân thiết của Trung Quốc, đã nhanh chon thực hiện dân chủ hóa và chấp nhận đa nguyên. Hành động thức thời yêu nước của cấp lãnh đạo hiện nay tại Miến Điện đang nhận được nhiều cảm kích, hoan nghênh và khích lệ của cộng đồng thế giới.

Nhìn những gì giới lãnh đạo Miến Điện hiện nay vừa làm cho đất nước và nhân dân Miến Điện, ngó lại cũng cùng thời gian này lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam đã và đang làm gì cho đất nước và đồng bào Việt Nam trên con đường dân chủ hóa cho đất nước Việt Nam bất hạnh, chúng ta rất đau lòng chỉ thấy nhóm lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục làm toàn những việc phản dân chủ, phản nhân quyền, đi ngược trào lưu văn minh tiến bộ của thế giới:

Ngày 25/07/2011, Linh mục Nguyễn Văn Lý, người đã từng bị bỏ tù vì đã lên tiếng đòi quyền tự do dân chủ thực sự cho dân chúng Việt Nam, lại bị bắt trở lại nhà tù mặc cho ngài đang bị bệnh trầm trọng cần tiếp tục điều trị.

Ngày 02/08/2011, Luật Sư Cù Huy Hà Vũ, nhà đấu tranh ôn hòa cho nhân quyền và dân chủ nổi tiếng bị công an dàn dựng với 2 bao condom đã dùng để bắt giử ông tại Sài Gòn vào ngày 05/11/2011 và sau đó gán tội danh chống phá nhà nước Cộng Sản Việt Nam, tiếp tục bị kết án tù giam ông 7 năm trong một phiên tòa phúc thẩm ngụy tạo, chỉ vì ông ta đã anh dũng lên tiếng đòi hỏi quyền tự do dân chủ tại đất nước mình.

Ngày 05/06/2011 đến ngày 21/08/2011, trong 11 lần biểu tình chống lại hành động bá quyền của Trung Quốc tại Biển Đông đảng Cộng Sản Việt Nam liên tục đàn áp xách nhiễu đánh đập và bắt bớ nhiều người dân yêu nước trong đó có nhiều thanh niên trẻ tham gia biểu tình.

Ngảy 27/10/2011, trong khi ủng hộ dự luật biểu tình do chính Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng để nghị, tại Sài gòn, bà Bùi Thị Bích Hằng bị bắt cóc và bí mật đưa vào trại giam mà chính quyền Việt Nam gọi là trung tâm cải tạo nhân phẩm chỉ vì bà ta đã liên tục dũng cảm đứng ra tố cáo và chống lại hành động xâm lược Việt Nam của Trung Quốc.

Ngày 08/11/2011 và liên tục những ngày tiếp theo cho đến ngày17/01/2012, gia đình ông Huỳnh Ngọc Tuấn cùng hai con Huỳnh Thục Vy và Huỳnh Trọng Hiếu liên tục bị khủng bố hành hung, hăm dọa, tước đoạt tài sản vì họ đã can đảm đấu tranh đòi quyền tự do dân chủ cho chính họ và cho toàn dân Việt.

Trước đó, ngày 18/3/2011, ba thanh niên nam nữ cùng độ tuổi đôi mươi như cô Huỳnh Thục Vy và Huỳnh Trọng Hiếu, đó là cô Đỗ Thị Minh Hạnh, anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và anh Đoàn Huy Chương, vì đã dũng cảm đứng ra giúp tranh đấu cho quyển lợi công nhân bị chủ nước ngoài bóc lột tồi tệ sức lao động mà đã bị toà án của đảng Cộng Sản tại Trà Vinh bỏ tủ khổ sai nhiều năm với tội danh mơ hồ: chống lại nhà nước của đảng Cộng Sản Việt Nam.

Không chỉ những người đứng lên đòi hỏi cải tổ tự do dân chủ bị đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam đàn áp bắt bỏ tù mà những người dân bình thường chỉ biết lo làm ăn cũng thưòng xuyên bị ức hiếp, cướp đoạt tài sản. Bằng chứng mới nhất là vụ chính quyền đảng Cộng Sản Việt Nam dùng bạo lực cưỡng đoạt tài sản và cơ sở sản xuất của gia đình ông Đoàn Văn Vươn tại Tiên Lãng Hải Phòng hôm 05/01/2012, gây chấn động và phẫn nộ trong cả nước.

Lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam không thể nào tiếp tục cố chấp, cai trị Việt Nam với một thể chế độc tài chuyên chính hà khắc mà phải học bài học của Miến Điện, nhanh chóng hồi tâm chuyển ý, vì tương lai sống còn của đất nước Việt Nam hãy nhanh chóng cải tổ chế độ chính trị và thực hiện dân chủ hóa như lãnh đạo Miến Điện đang làm cho đất nước họ.

Tương lai của đất nước và của chính đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ tùy thuộc vào hành động thức thời của lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam trong thời điểm này.

Ngày 20 tháng 01 năm 2012

Nguyễn Hùng, Lê Quang Long, Ngô Khoa Bá



Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012

Trời không dung - Phật không tha

 Trọng Nghĩa - “Duy vật biện chứng và duy vật lịch sử là nền tảng của của chủ nghĩa cộng sản, là những nguyên tắc lý thuyết của Đảng mác-xít; nắm vững và thấm nhuần những nguyên tắc đó là nhiệm vụ của mọi chiến sĩ tích cực của Đảng ta”. Staline đã khẳng định như vậy khi viết tài liệu huấn luyện cho đảng cộng sản Liên Xô năm 1938. Từ nền tảng, bản chất này, chủ nghĩa cộng sản không những chủ trương vô thần mà còn đấu tranh chống tôn giáo, tín ngưỡng.

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012

Website Giáo Phận Vinh: Nhận định về cách bắt người sai pháp luật

PVO - Công đồng Vatican II công nhận tính trần thế và độc lập của sinh hoạt xã hội - chính trị.“Trong lĩnh vực riêng của mình, cộng đồng chính trị và Giáo Hội độc lập và tự trị với nhau. Tuy nhiên, dưới danh nghĩa khác nhau, cả hai cùng phục vụ con người, trong sứ mệnh cá nhân và xã hội” (GS 76). Do đó, theo định hướng “đối thoại thẳng thắn và cộng tác chân thành” mà Đức Bênêđictô XVI đã đề nghị với Hội đồng Giám mục Việt Nam, chúng tôi cảm thấy cần thiết công bố nhận định này.

Liên tục trong các thời gian khác nhau: 30/7, 3/8, 5/8, 7/8, 16/8, 27/8, 5/9, 19/9, 24/12 và 29/12/2011, trên địa bàn các tỉnh thành Tp.HCM, Hà Nội và Nghệ An, chính quyền đã bắt nhiều người, đa số họ là các giáo dân thuộc Giáo phận Vinh, một cách bí mật và không theo trình tự thủ tục pháp luật.

Thật vậy, Bộ luật tố tụng hình sự Việt Nam tại điều 80 quy định mọi hình thức bắt người mà không phải bắt phạm tội quả tang thì phải tuân thủ nghiêm ngặt các quy định sau:

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012

Khai tử một khái niệm: lề trái và lề phải

Dân Làm Báo - Từ lúc nào chúng ta gọi hơn 700 tờ báo, những phương tiện, con nguời, ý tưởng được viết ra nhằm phục vụ bộ máy độc tài là lề phải? Tại sao những con người độc lập, viết lên những khát vọng chân chính của mình, những ước mơ chung của dân tộc lại bị cho rằng đang đi bên lề trái? 

Phải và Trái. Từ thuở nào chúng bị đánh tráo ý nghĩa và chúng ta tự hoán chỗ đứng của mình?

Người ta thường chỉ phân biệt Phải - Trái khi muốn làm rõ mục đích đúng - sai, kiểu như phân biệt Chính - Tà. Ở đây, những người viết lên khát khao của mình về một cuộc sống tốt đẹp, về một xã hội mà các giá trị và quyền căn bản của con người được tôn trọng, về một cuộc sống tự do... là những con người có ước mơ và trách nhiệm như nhau. Vậy thì tại sao phải nhốt mình vào khái niệm Phải - Trái mà người khác đã cố tình vạch ra một cách có chủ đích, hòng tạo ra khoảng cách giữa những người viết có tâm huyết với nhau? 

Đòn thì lạ sự hèn hạ thì quen

Nguyễn Dương (danlambao) - Xin mượn ý một câu khá nổi tiếng của nhà báo Huy Đức (Tàu thì lạ sự hèn hạ thì quen) để làm cái tựa của bài viết này vì có lẻ không có cái tựa nào hay hơn nữa. 

Việc nhà báo Hoàng Khương (HK) bị cơ quan công an Tp HCM khởi tố và bắt tạm giam vì tội “đưa hối lộ” đã làm rúng động dư luận trong và ngoài nước và dần dần cái tội của HK được công an lộ ra với hai “phạm trù” tội danh chính là: “Gài bẫy công an”, “Lợi dụng cương vị của mình nhằm ép Huỳnh Minh Đức thực hiện đến cùng hành vi vi phạm pháp luật”.

Trước hết phải nói rằng đây không phải là lần đầu tiên nhà báo HK viết bài điều tra theo kiểu “gài bẫy” như vậy. Các đồng nghiệp đã thống kê trong khoảng 3 năm trở lại đây, HK đã viết gần 40 bài điều tra với cách khai thác tư liệu theo kiểu này. Điểm đáng chú ý trong các bài điều tra của HK là “bắt tận tay, day tận trán” với những đoạn ghi âm, hình ảnh không thể chối cãi của kẻ nhận hối lộ, tham ô. Anh còn ghi rõ đích danh tên, cấp bậc (có nhiều sĩ quan cấp tá) của đối tượng nhận hối lộ lên trên mặt báo. Chính HK lần đầu tiên trong giới báo chí lề Đảng đã công khai gọi CSGT còn ghê hơn cướp cạn. 

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

Đài Truyền hình Quốc gia mở hàng đầu năm bằng bài rao giảng đạo đức và văn hóa của kẻ ăn cắp

Phải chăng, cả đất nước đang lâm nạn trộm cắp, chấn lột, cướp giật khắp nơi chính là kết quả của chính sách cướp đoạt của nhà nước cộng sản Việt Nam từ hạ tầng cơ sở đến thượng tầng kiến trúc mà cha con Vũ Văn Hiến, Đài THVN đã thực hiện?


Trên chương trình VTV1 đầu năm mới lúc 1h30 ngày 1/1/2012, Đài Truyền hình Việt Nam có chương trình văn hóa, người đứng rao giảng về văn hóa, đạo đức lại là Kiều Trinh, một người đàn bà có thâm niên và tiền sử trộm cắp đã được cộng đồng mạng vạch rõ từ hơn 10 năm nay.

Nữ Vương Công Lý đã một lần nói đến việc này, thế nhưng có lẽ chỉ vì ‘Đạo đức cộng sản’ dường như đúng với bản chất trộm cắp tham nhũng và cướp đoạt, nên không thể dùng ai khác thay thế người đàn bà trộm cắp này để giáo dục văn hóa, đạo đức cho cả nước.

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2012

Năm 2011 - Những nghịch lý đời thường




Nghịch lý 1 :

Khắp nơi trên đất nước, nơi nào cũng có khẩu hiệu : "Chống tham nhũng là quốc sách hàng đầu". Vậy mà Vinashin thua lỗ, nợ nần không giải trình được tới gần 4,5 tỉ USD (Tương đương 4,5% tổng sản phẩm năm 2009)... mà không ai phải kỷ luật. (!?)


Ông Nguyễn Sinh Hùng

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

2011 : Tàu nuốt Việt Nam - Đảng tự tan


Phạm Trần - Năm 2011 khép lại với nhiều biến cố không bình thường đã đến với đất nước và con người Việt Nam, nhưng tương lai lại mờ mịt hơn bao giờ hết.

Nỗi lo lớn nhất đến từ 6 điểm thỏa hiệp ghi trong “Nguyên tắc giải quyết vấn đề trên biển Việt-Trung” đã được ký tại Bắc Kinh ngày 11/10 (2011) giữa Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng, và Hồ Cẩm Đào, Chủ tịch nước Trung Hoa, trong đó có vấn đề “hợp tác cùng phát triển” trên các vùng biển tranh chấp giữa 2 nước ở Biển Đông.

Nhưng ranh giới tranh chấp lại không rõ trên diện tích bao la ước lối 3,500.000 cây số vuông mà người Tầu gọi là biển Nam Trung Quốc.